Xem bói vợ chồng bằng tuổi có hợp nhau hay không?

Người ta nói “vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn”,

nhưng cũng có câu “bằng vai phải lứa”. Không biết vế trước lúc nào “hiệu nghiệm”, nhưng với vế sau, vợ chồng Linh – Hương đã thấy quá đúng.

Đầu tiên là việc xưng hô. Tớ – cậu hồi nào quen rồi, sau chuyển sang bạn – mình, rồi xưng tên “Linh bảo Hương này”, tiếp đó, trước khi cưới, “quy định” phải xưng anh – em thường xuyên bị phá vỡ bởi ngượng miệng, quên, hoặc “thôi dần dần sửa sau”. Cưới xong gọi nhau là “bà xã”, “ông xã” thấy cũng hay hay, ổn. Càng ở với nhau lâu càng khó gọi anh em. “Khổ” nhất là khi có ba mẹ chồng, ba mẹ vợ tới chơi nhà, gọi nhau bằng tên các cụ mắng cho té tát. Thế nên kiểu gì cũng phải “chuyển ngữ” anh anh em em, nhưng cứ như diễn kịch. May có bé Oanh ra đời, vợ chồng gọi với nhau “bố Oanh ơi”, “mẹ Oanh à” nghe vừa tình cảm vừa che lấp được cái… khó.

Bằng tuổi nên hay… tranh luận.

Bất cứ vấn đề gì, trước khi đi đến ý kiến thống nhất, hai vợ chồng cũng phải “lời qua tiếng lại” mất khá nhiều thời gian. Ý kiến đồng nhất thì sôi nổi tán thêm, say sưa chồng nói vợ khen. Ý kiến mà bất đồng thì thôi, đúng là thảm họa. Cuộc tranh luận hơn thua sẽ kéo dài có khi thành giận nhau. “Trong nhà mua sắm vật này thứ kia, dự định việc này việc khác mà vợ chồng mỗi người một ý, thế là ai cũng vận “nội công” triệt để, có bao nhiêu lý luận, kiến thức đem ra tranh luận, sao cho mình đúng, mình thắng mới được”, Linh kể. Anh nói rất ghét vợ bởi cái tính hơn thua với chồng. Anh cho rằng đàn bà “hơn năm, ba tuổi vẫn là đàn em”, nhưng cũng phải thừa nhận “ý kiến của cô ấy quả thực sắc sảo, có lý”. Còn Hương thì cũng biết chẳng qua nhiều lúc chồng muốn thể hiện vai trò đàn ông thôi chứ không phải coi thường vợ, nhưng “thấy mình đúng thì khó mà kìm nén được”.

Nhưng vợ chồng bằng tuổi khá… vui,

nhất là khi hai vợ chồng cùng có bạn bè từ thời đi học, Hương tâm sự. “Chính những kỷ niệm thời vô tư ngày xưa ấy đã kết nối tụi mình, giúp hai vợ chồng vượt qua nhiều thăng trầm của cuộc sống”. Thỉnh thoảng đang giận nhau, chỉ cần bạn bè hội họp, cà phê, sinh nhật đứa này, thôi nôi con đứa kia… là được dịp làm lành. Linh biết tính “chỗ yếu” của vợ, nên mỗi khi bị vợ giận điều gì đó, anh giả bộ “nhà có khách”, tất nhiên là “xi-nhan” thằng bạn học đến chơi. Hương không bao giờ giận chồng trước mặt bạn bè, nên có khách là phải dẹp bỏ gương mặt rầu rĩ, không thể cố tình im ỉm không nói gì. Mà đã cười một tiếng thì thôi, bỏ qua tội trạng của chàng chứ còn giận lại sao được.

Cùng học với Hương, Minh cũng lấy chồng bằng tuổi nhưng khác trường. Minh “may mắn” kịp đổi cách xưng hô anh – em từ hồi hai đứa còn yêu nhau. “Nhưng “anh – em” nhà mình cũng vẫn mang dấu ấn “bằng vai phải lứa”. Nhà mình thường xuyên vang lên tiếng cười vì vợ chồng cùng hai con nô đùa rất vui vẻ vô tư, từ bữa ăn đến những lúc cùng coi phim, xem ti vi, cùng bàn luận một vấn đề… Nhờ vậy, lấy chồng bằng tuổi mình lại thấy mình trẻ lâu”, Minh dí dỏm.

Chém gió về mục này!